Chào các bạn, là tôi, một Anh Văn Phòng chính hiệu đây!
Hôm nay, cho phép tôi được ngồi xuống, pha một ly cà phê và kể cho các bạn nghe một câu chuyện dài, một hành trình khá là “lên bờ xuống ruộng” của tôi với thị trường chứng khoán. Đây không phải là một câu chuyện khoe lãi, cũng chẳng phải bài học làm giàu cấp tốc. Nó đơn giản là câu chuyện của một Anh Văn Phòng bình thường, với mong muốn rất đỗi bình thường: kiếm thêm một chút cho tương lai, để rồi bị thị trường “vả” cho không trượt phát nào và rồi đứng dậy tìm một con đường cho riêng mình.

Chàng trai năm ấy, chúng ta cùng là F0
Mọi chuyện bắt đầu vào cuối năm 2018. Khi ấy tôi vừa mới lập gia đình, hai vợ chồng trẻ chân ướt chân ráo lập nghiệp ở Sài Gòn. Mỗi tháng, sau khi trừ hết các khoản chi tiêu sinh hoạt, ăn uống, gửi biếu ba mẹ hai bên, vợ chồng tôi cũng tằn tiện tiết kiệm được một khoản, dù chẳng nhiều nhặn gì.
Như bao người khác, tôi nhìn vào số tiền tiết kiệm và nghĩ: “Lãi suất ngân hàng sao mà… bèo quá!”. Tôi muốn tìm một kênh đầu tư nào đó có lợi nhuận tốt hơn, để đồng tiền của mình không “ngủ yên”. Và rồi, hai chữ “chứng khoán” lọt vào tầm mắt tôi.
Thú thật với các bạn, lúc đó tôi là một F0 chính hiệu. Kiến thức bằng không. Cứ có tiền tiết kiệm là tôi ném vào tài khoản chứng khoán rồi mua đại một mã cổ phiếu nào đó nghe tên quen quen. Tôi cũng chẳng biết “ba chữ cái” nó tròn méo ra sao, phân tích cơ bản hay kỹ thuật là cái gì. Cứ mỗi tháng có tiền dư là tôi lại nạp vào, mua thêm, tích lũy dần. Cứ thế, tôi trở thành một nhà đầu tư “hệ tâm linh”, mua và để đó.
Cú “ăn may” đầu đời và “vị sư phụ” từ trên trời rơi xuống
Đến năm 2020, một bước ngoặt lớn xảy ra, vợ chồng tôi quyết định về quê sống cùng gia đình. Lúc dọn dẹp đồ đạc, tôi chợt nhớ ra cái tài khoản chứng khoán “bỏ xó” của mình. Mở ra xem, tôi không tin vào mắt mình: số tiền trong tài khoản đã nhân đôi!
Dù số vốn ban đầu chỉ là vài mươi triệu tiền tiết kiệm, nhưng cảm giác đó thật sự rất “phê”. Tôi bắt đầu nghĩ, à, chứng khoán cũng dễ đấy chứ!
Khi về quê và vào làm công ty mới, tôi tình cờ phát hiện ra một anh đồng nghiệp cũng là “dân chơi chứng”. Ngồi cà phê nghe anh nói chuyện, tôi mới ngỡ ngàng. Những thuật ngữ, những phân tích của anh khiến tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ con chưa biết gì. Tài khoản của anh đã nhân 3, số tiền đầu tư cũng lên đến cả tỷ đồng. Trong mắt tôi lúc đó, anh chính là một “cao thủ”, một “sư phụ” mà mình cần phải học hỏi.
Thế là, tôi bắt đầu đi theo con đường của anh. Tôi học cách “lướt sóng”, săn lùng “ba chữ cái” nóng hổi, mua bán liên tục để ăn chênh lệch giá. Thời gian đầu, mọi thứ khá suôn sẻ. Tôi cũng kiếm được những khoản lời nhỏ, cảm giác mình sắp “thành tài” đến nơi rồi.

Giai đoạn “lướt sóng” và cú tát trời giáng của thị trường
Nhưng cuộc vui ngắn chưa được bao lâu. Đùng một cái, thị trường sập.
Tôi vẫn nhớ như in những ngày cuối năm 2022, đầu 2023. Bảng điện tử đỏ rực như một ngọn lửa thiêu rụi mọi hy vọng. Tài khoản của tôi không chỉ mất hết lãi, mà còn âm luôn cả vào tiền vốn gốc. Quay sang nhìn anh đồng nghiệp “sư phụ”, anh cũng chẳng khá hơn. Anh cũng âm nặng, có lẽ còn hụt hẫng và đau đớn hơn tôi gấp nhiều lần, vì số tiền của anh là tiền tỷ, còn tôi chỉ là vài mươi triệu.
Cảm giác hụt hẫng bao trùm lấy tôi. Đó là những đồng tiền mồ hôi nước mắt mà hai vợ chồng chắt chiu.
Loay hoay tìm lối thoát và cú sốc âm 37%
Không chấp nhận thất bại, tôi lao vào tìm hiểu. Tôi xem hết video này đến video khác trên YouTube, đọc hết các chia sẻ của chuyên gia này đến chuyên gia nọ. Thấy ai nói có lý là tôi lại làm theo, nhưng kết quả vẫn không có gì tiến triển. Tôi bắt đầu học về phân tích cơ bản, rồi phân tích kỹ thuật, đọc biểu đồ nến như đọc sách giáo khoa.
Lúc này, tiền tiết kiệm của tôi cũng nhiều hơn và tôi lại tiếp tục “tất tay” vào chứng khoán. Nhưng có một điều mà đến giờ tôi vẫn thấy may mắn, đó là tôi giữ được một nguyên tắc: TUYỆT ĐỐI KHÔNG DÙNG MARGIN.
Tôi mua bán theo các hội nhóm khuyến nghị, có lúc tài khoản xanh trở lại, cảm giác như mình đã đi đúng hướng. Nhưng rồi, thị trường lại cho tôi một bài học. Đỉnh điểm là vào cuối năm 2023, tôi nhìn vào tài khoản và không thể tin nổi: Âm 37%.

Sốc. Thực sự sốc. Một con số kinh khủng. Tôi gần như buông xuôi. Suốt một thời gian dài cho đến gần cuối năm 2024, tôi bỏ mặc tài khoản, không thèm mở ra xem nữa. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi tự hỏi mình: “Rốt cuộc mình tham gia thị trường này để làm gì?”. Mục tiêu ban đầu của tôi chỉ đơn giản là tìm một kênh đầu tư có lãi suất tốt hơn gửi ngân hàng. Vậy mà giờ đây, nếu tôi cứ để tiền trong ngân hàng từ cuối 2018 đến giờ, có lẽ tôi đã “ấm” hơn rất nhiều rồi. Cay thật sự!
Ánh sáng cuối đường hầm: Sách, kế hoạch và mục tiêu nghỉ hưu tuổi 50
Trong lúc chán nản nhất, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi: “Tài chính cá nhân”.
Từ thời sinh viên tôi đã rất thích đọc sách. Tôi tự nhủ, kiến thức trên mạng quá tràng giang đại hải, nhiều lúc có đầu không có đuôi, có đuôi thì chẳng có đầu. Có lẽ, câu trả lời mình cần tìm nằm trong những trang sách.

Và tôi bắt đầu.
Cuối năm 2024, tôi đặt ra mục tiêu cho năm 2025:
- Đọc (hoặc nghe) 40 quyển sách về các chủ đề: Tài chính cá nhân, đầu tư, phát triển bản thân và sức khỏe.
- Tập thể dục đều đặn để giữ gìn sức khỏe, vì tôi nhận ra có tiền mà không có sức khỏe thì cũng bằng không.
Về tài chính, tôi bắt đầu lại từ những điều cơ bản nhất: học cách tiết kiệm hiệu quả hàng tháng và quan trọng hơn cả, tìm kiếm một phương pháp đầu tư bền vững cho một người không chuyên như tôi.
Trong quá trình đọc và nghe sách, có những cuốn đã thực sự mở ra cho tôi một chân trời mới, một định hướng mà tôi loay hoay tìm kiếm bấy lâu. Tôi bắt đầu lên một kế hoạch chi tiết (tôi sẽ chia sẻ kỹ hơn về kế hoạch này trong chuyên mục HÀNH TRÌNH của blog nhé).
Cuối năm 2025, tôi sẽ bước sang tuổi 35. Tôi tự đặt ra một bài toán cho chính mình:
- Với số vốn nhỏ hiện có (đang chờ ngày về bờ), mỗi tháng tôi cần tiết kiệm thêm bao nhiêu?
- Tôi cần đạt được mức lợi nhuận trung bình bao nhiêu mỗi năm?
- Để đến năm 50 tuổi (tức là sau 15 năm nữa), tôi có thể tự tin nghỉ việc mà vẫn có một dòng tiền ổn định để trang trải cuộc sống.
Áp dụng những gì đã học, tôi chọn một mức lợi nhuận khá khiêm tốn: 10%/năm (lúc này lãi suất ngân hàng số cũng tầm 6%/năm rồi). Tôi xây dựng một danh mục đầu tư phân bổ hợp lý. Và khi nhìn vào những con số, tôi thấy kế hoạch này… khả thi. Nó không phải là một giấc mơ xa vời.
Bài “test” cuối cùng của lòng tham và quyết định “làm lại từ đầu” của tôi
Đúng lúc này, thị trường lại trêu ngươi tôi một lần nữa. Tài khoản của tôi bắt đầu hồi phục và sắp về bờ (về lại vốn gốc). Tôi đứng trước hai lựa chọn:
- Bán hết khi về bờ: Thu hồi vốn, chấp nhận “làm lại” từ đầu theo kế hoạch đã vạch ra.
- Giữ lại chờ thêm: Thị trường đang có dấu hiệu tốt lên, hay là mình gồng thêm một chút để kiếm tí lợi nhuận rồi hãy bán? Lòng tham bắt đầu trỗi dậy.
Nhưng chưa kịp để tôi quyết định, một tin tức vĩ mô (tôi nhớ là Tổng thống Mỹ tuyên bố áp thuế) đã khiến thị trường chao đảo và tài khoản của tôi lại một lần nữa “xa bờ”.
May mắn thay, thị trường cũng nhanh chóng hồi phục. Và ngay khi tài khoản về bờ, thậm chí có lãi vài triệu, tôi đã đưa ra quyết định dứt khoát: BÁN TẤT CẢ.

Cảm giác lúc đó thật nhẹ nhõm. Tôi cầm tiền về, dù chỉ là tiền gốc và một chút lãi không đáng kể sau bao năm vật lộn, nhưng tôi cảm thấy vui. Tôi đã thoát ra khỏi vòng xoáy cảm xúc và sẵn sàng cho một hành trình mới.
Tôi có kể kế hoạch này cho anh bạn đồng nghiệp. Tôi chia sẻ về những gì mình đọc được, rằng rất nhiều nhà đầu tư cá nhân thua lỗ và đa số các quỹ đầu tư chủ động còn không đánh bại được thị trường chung. Nhưng có vẻ những lời tôi nói không “lọt tai” anh ấy lắm. Tôi cũng tự hiểu, hiện tại mình có thành công gì đâu mà người ta tin.
Thêm dầu vào lửa nữa chứ, ngay sau khi tôi bán hết cổ phiếu, thị trường lại tăng một mạch rất mạnh. Những gì tôi chia sẻ với anh đồng nghiệp bỗng trở thành trò cười (hihi…). Thú thật, tôi cũng hơi tiếc vì đã bỏ lỡ con sóng tăng đó.
Nhưng rồi tôi nghĩ lại. Nếu mình không dứt khoát, có lẽ mình sẽ lại quay về với cái vòng lặp cũ: tham lam khi thị trường lên, hoảng loạn khi thị trường xuống và kế hoạch nghỉ hưu tuổi 50 sẽ mãi chỉ là kế hoạch.
Và Blog này ra đời…
Thế là, tôi bắt đầu hành trình của mình. Một hành trình xây dựng tương lai tài chính để có thể nghỉ hưu ở tuổi 50, có một nguồn thu nhập thụ động để không phải phụ thuộc vào công việc làm công ăn lương và dành thời gian làm những điều mình thực sự thích.
Để không phải bước đi một mình trên hành trình này, tôi đã lập ra blog www.anhvanphong.com. Tôi muốn ghi lại từng bước đi, từng bài học, từng trải nghiệm của mình. Nó vừa là nhật ký để tôi nhìn lại, vừa là một lời cam kết với chính bản thân phải đi đến cùng.
Tôi hy vọng, hành trình của tôi, dù có thể còn nhiều chông gai, sẽ thành công. Và những gì tôi chia sẻ ở đây sẽ là nguồn động lực nhỏ cho cả tôi và cho bạn – những anh chị em văn phòng cũng đang ngày đêm trăn trở về “tự do tài chính”.
Chúng ta cùng đi nhé!






Để lại một bình luận