Về quê nghỉ lễ 30/4 và 1/5 là hành trình tìm lại bình yên. Cùng Anh Văn Phòng chia sẻ kỷ niệm về quê ngoại Bạc Liêu, ăn hải sản và tái tạo năng lượng.
Chào bạn, kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5 vừa rồi của bạn thế nào? Chắc là vui và “đã” lắm nhỉ? Bạn chọn đi du lịch xa, khám phá những miền đất mới, hay đơn giản là ở nhà nghỉ ngơi, ngủ bù cho bõ những ngày “cày” deadline?
Năm nay, lịch nghỉ lễ khá thú vị khi nối liền giữa Giỗ Tổ Hùng Vương và lễ 30/4 – 1/5. Công việc ở công ty tôi cũng không quá dồn dập, nên tôi đã tranh thủ “mạnh dạn” xin sếp nghỉ luôn 2 ngày ở giữa. Vậy là tổng cộng tôi có tới… 9 ngày nghỉ liên tục. Với một anh văn phòng cưới vợ xa nhà như tôi, lựa chọn gần như là mặc định: Về quê ngoại chơi sớm.
Hôm nay mới trở lại “quê nội thành phố”, vẫn còn vương vấn cái gió đồng, tôi lên đây ngồi kể chuyện với bạn một chút trong chuyên mục GÓC ĐỜI THƯỜNG.
Hành trình về quê nghỉ lễ: Từ cuộc “chạy sô” đến sự thong dong thoải mái
Hồi còn ở Sài Gòn: Mỗi dịp lễ là một cuộc “chạy sô” mệt nhoài
Nhớ lại hồi trước, khi vợ chồng tôi còn làm ở Sài Gòn, mỗi lần lễ Tết là y như rằng một cuộc chiến. Chúng tôi phải sắp xếp về nội trước (ở Trà Vinh), rồi mới tranh thủ chạy tiếp về ngoại (Bạc Liêu).
Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng ai từng trải cảnh này mới hiểu: Từ Sài Gòn về nội đã mất gần một ngày đường. Từ nội xuống ngoại lại thêm 150km nữa, cũng mất nửa ngày nắng gió. Về đến nơi, chơi với ông bà chưa được bao lâu, chưa kịp thăm hết họ hàng là đã phải tất tất tả tả quay đầu lên Sài Gòn để kịp giờ làm thứ Hai. Thú thật, lần nào lễ xong về lại thành phố cũng thấy đuối vì lịch trình kín mít.
Bây giờ đỡ vất vả hơn: Ở nội, nghỉ dài là dành cho ngoại
Giờ thì “khỏe” hơn nhiều rồi, vì vợ chồng tôi hiện đang sinh sống bên nội. Những kỳ nghỉ lễ dài ngày như đợt 30/4 vừa rồi chính là “cơ hội vàng” để chúng tôi đưa bọn trẻ về quê ngoại chơi.
Bây giờ, cảm giác giống như quê nội chính là “thành phố” – nơi mình làm việc và cống hiến, còn quê ngoại là vùng quê đích thực – nơi để chúng ta về nghỉ ngơi, xả stress và “reset” lại bản thân.
Quê ngoại Bạc Liêu: Tôm cá, gió mát và tiếng cười trẻ thơ
Quê ngoại bọn trẻ là vùng nuôi tôm. Thế nên, mỗi lần về quê nghỉ lễ, coi như cả nhà được chiêu đãi tiệc hải sản “xịn” nhất.
Hải sản tươi rói và những mâm cơm đậm tình
Không cần nhà hàng sang chảnh, hải sản ở quê vừa bắt dưới ao lên là chế biến luôn. Tôm, cua, cá tươi rói, nấu theo kiểu miền quê đơn giản như luộc, nướng hay nấu canh chua mà ngon lạ kỳ. Ăn giữa cái gió đồng mặn mà, nghe tiếng cười nói của cả nhà, tôi thấy ngon hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào trên phố.
Về quê tránh nóng và niềm vui của ông bà
Đợt nghỉ lễ này trời nóng kinh khủng. Nhưng lạ cái, về tới ngoại là thấy mát hẳn. Chiều chiều có gió từ ao tôm thổi vào, đêm nằm nghe tiếng côn trùng kêu, cảm giác đầu óc được thanh lọc hoàn toàn.
Vui nhất vẫn là bọn trẻ. Chúng chạy lon ton khắp vườn, theo ông ngoại xem tôm, cho gà ăn. Nhìn ông bà ngoại mắt sáng rỡ khi thấy cháu về mà tôi thấy ấm lòng. Mỗi lần chuẩn bị đi, ông bà lại buồn hiu, cứ dặn: “Ráng sắp xếp về chơi nữa nghen con”. Tôi luôn tự nhắc mình: Cưới vợ xa nhà, hãy cố gắng có cơ hội là đưa vợ con về quê.

Chuyện nhậu nhẹt ở quê: Sự nhiệt tình khiến tôi… bỏ chạy
Nói tới miền Tây mà không nhắc chuyện nhậu thì đúng là thiếu sót. Cô chú, anh em họ hàng ở quê quý mình lắm. Mâm cơm bày ra là thế nào cũng có vài chai bia cho “ấm lòng”.
Người quê mình chân chất, nhiệt tình, mà đến lúc uống rượu bia cũng nhiệt tình không kém. Tôi thì tửu lượng “có hạn”, ngồi bàn vài vòng là mặt đã đỏ hơn tôm luộc, trong khi các anh các chú vẫn tỉnh bơ như chưa hề nhấp môi. Kết quả là nhiều lần tôi phải “khéo léo” tìm cách trốn đi ngủ sớm để khỏi bị réo thêm ly nào nữa. Đúng là dân quê, đã quý là quý hết mình!
Về quê nghỉ lễ: “Sạc pin” tinh thần để trở lại làm việc
Ở thành phố, ngày nào cũng xoay quanh đi làm, tan ca, con cái và deadline. Nếu không để ý, một năm trôi qua rất nhanh, ba mẹ già đi mà con cái thì lớn lên lúc nào không hay.
Với tôi, về quê nghỉ lễ không chỉ là đi chơi, mà là một cú “thắng nhẹ” cho cuộc sống. Quê ngoại giống như một khu nghỉ dưỡng đặc biệt. Không có hồ bơi nhưng có ao tôm, không có buffet nhưng có mâm cơm của bà. Quan trọng nhất là chúng ta được sống chậm lại, được hỏi thăm người thân và để bọn trẻ có những ký ức đẹp về cội nguồn.
Vài suy nghĩ “Vụn” của một Anh Văn Phòng sau kỳ nghỉ lễ
Thú thật với bạn, tôi không phải triết gia hay chuyên gia tâm lý gì đâu. Chỉ là sau 9 ngày tạm rời xa bàn phím và bảng tính, ngồi nhìn mây trời ở quê ngoại, tôi có vài suy nghĩ “vụn” muốn chia sẻ cùng chúng ta.
Đi đâu không quan trọng bằng đi với ai
Cứ đến dịp lễ, người ta lại sốt sắng hỏi nhau: “Đi đâu chơi?”. Người thích đi biển xanh cát trắng, người mê chinh phục núi cao, người lại chọn “tour tại gia” để ngủ bù cho bõ những ngày thức khuya.
Với tôi, chuyến đi tuyệt vời nhất không đo bằng số km, mà đo bằng nụ cười của những người đồng hành. Vài ngày nghỉ ngắn ngủi, chỉ cần vợ chồng con cái đầy đủ, ông bà họ hàng quây quần bên mâm cơm, nói vài ba câu chuyện phiếm không đầu không cuối… bấy nhiêu đó là đủ để gọi là “đi chơi” rồi. Hạnh phúc đôi khi chỉ nằm ở sự hiện diện của nhau.
Quê là nơi để “trở về”, không phải để “check-in”
Nhớ hồi còn trẻ, mỗi lần về quê là tôi lại loay hoay tìm góc nào đẹp, ánh sáng nào xinh để chụp vài tấm hình “nghệ” rồi đăng Facebook cho bằng bạn bằng bè.
Giờ đây, tôi nhận ra giá trị thật của chuyến đi nằm ở những điều bình dị nhất:
- Là lúc ngồi nhâm nhi chén trà đắng cùng ba dưới hiên nhà.
- Là lúc phụ ngoại lặt mớ rau vườn chuẩn bị cho bữa cơm chiều.
- Là lúc lặng yên nhìn bọn trẻ lăn xả ngoài sân, cười đùa cùng ông bà.
Về quê là để mình thực sự sống, thực sự kết nối, chứ không phải để diễn cho người khác xem qua màn hình điện thoại. Khi mình thôi nhìn cuộc đời qua ống kính, sẽ thấy quê hương đẹp và ấm áp hơn nhiều.
Nghỉ lễ – Một mảnh ghép trong hành trình Tự Do Tài Chính
Nghe thì có vẻ hơi “nghiêm trọng”, nhưng bạn công nhận không? Chúng ta nỗ lực làm việc, học cách tiết kiệm và đầu tư không phải chỉ để nhìn những con số trong tài khoản tăng lên cho vui.
Mục đích cuối cùng của Tự Do Tài Chính chính là để mình có quyền lựa chọn:
- Chọn được nghỉ ngơi thoải mái mà không lo canh cánh về cơm áo.
- Chọn được ở bên cha mẹ lâu hơn một chút, chăm sóc ông bà tốt hơn một chút mà không phải vội vã chạy theo deadline.
Nên với tôi, mỗi lần về quê nghỉ lễ không chỉ là để “xả hơi”, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho bản thân: “Mình đang cố gắng cày cuốc vì điều gì”. Đó chính là động lực để khi trở lại văn phòng, tôi lại có thêm năng lượng để phấn đấu cho những mục tiêu lớn lao hơn.

Lời kết từ Anh Văn Phòng
Chuyến đi nào rồi cũng đến lúc phải kết thúc để trở lại với guồng quay thường nhật. Hôm nay, khi ngồi tại bàn làm việc với ly cà phê quen thuộc, tôi thấy mình như được “sạc đầy pin”, sẵn sàng đối mặt với email, báo cáo và deadline.
Kỳ nghỉ lễ vừa rồi của bạn có đáng nhớ không? Bạn có chọn về quê giống tôi, hay đã có một chuyến du lịch đầy trải nghiệm ở nơi xa? Dù đi đâu, tôi mong rằng bạn cũng đã có những phút giây thật sự hạnh phúc bên những người thân yêu.
Hãy để lại bình luận bên dưới kể cho Anh Văn Phòng nghe về kỳ nghỉ của bạn nhé! Chúng ta sẽ cùng trò chuyện để tiếp thêm động lực cho những ngày làm việc tiếp theo.










